Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

For Moon. (15:25' 16/10/2014)



For Moon.

Tạ ơn ngày ấy, bé sinh ra đời
Niềm vui hạnh phúc trong tim mọi người
Cầu mong hạnh phúc đong đầy bé ơi
Bé là tất cả, mặt trời tinh khôi.

Hôm nay con tròn một tuần tuổi. Bố không mong con sau này trở này một người giỏi hơn người. Chỉ mong con trở thành một người thật bình thường, nhưng sống biết yêu thương tất cả.
Chào đón con trở lại cuộc đời này.

I'm like a young bird
Still in parents' nest
Mom and Dad are both
my longing and love

So when I grow up
I'll become usefult
Country and parents
are my greatest love



As a fledg-ling I
Have not tak-en flight
Par-ents are my source
Of love and long-ing

Some-day I grow up
To be-come use-ful
Mom Dad and coun-try
Are my great-est love

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

Thương lắm Thầy ơi! - Thích Chân Quang






Tháng chín sang rồi huynh đệ ơi
Sân chùa vương chút lá vàng rơi
Lời kinh câu hát theo thu tới
Tình Thầy thương mến trải nơi nơi
Tháng chín sang rồi, mưa bớt rơi
Chánh điện trang nghiêm, dáng thảnh thơi
Hơi thở vào ra, thân biết rõ
Tâm nào an trú, thoát rong chơi
Hướng về phương nam,một góc trời
Chúng con thương lắm, lắm Thầy ơi
Vì thương chúng sinh, thương đệ tử
Bao mối lo toan,bận với đời

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Cuộc đời thôi hết cơn mộng mơ

đến phút thứ 1:27:45, cô Tố Lan hát một ca khúc hay quá. Có HĐ nào biết đây là ca khúc do ai viết không?

Hôm nay mùa xuân, sao lá rơi, rơi nhiều thế?
Hôm nay vì đâu bao cánh hoa phai tàn úa?
Bình minh hoa tươi thắm khoe màu
Chiều xuống đã phai tàn sắc hương
Trần gian thì quá vô thường
Tựa mưa rồi nắng thay mùa
Tiếc thay, đời người như lá hoa rụng rơi
Hôm qua người thân còn thấy nhau, nay biệt ly
Hôm qua nụ cười tươi đến nay giọt lệ héo
Niềm vui sao không mãi lâu dài
Sầu đắng mãi vẫn hoài khổ đau
Tìm hương của đóa sen lành
Để cho thảnh thót tâm hồn
Cuộc đời như giấc mơ mà thôi.
Dưới ánh huy hoàng nhiệm màu qua lời Kinh sáng soi
Dắt lối con về, nẻo đường tràn ngập muôn ánh dương
Lời kinh đã cho niềm tin
Tình thương với tâm bình yên
Dù sóng gió hay thời gian
Lòng luôn giữ tâm yên lành
Bước qua giấc mộng tử sinh
Dâng lên Phật đài niềm ước mơ chân thành nhất
Xin hoa từ bi đưa ngát hương đi ngàn nơi
Trần gian thôi không mãi phai tàn
Tìm thấy…..
Tử sinh rồi hóa chân thường
Sầu đau nở đóa sen vàng
Cuộc đời thôi hết cơn mộng mơ

https://www.youtube.com/watch?v=0yy_N3eMsGU

Thứ Hai, 1 tháng 9, 2014

Ca khúc Người Cha Hiền - Thích Chân Quang

Kinh tặng Một người Thầy, một người Cha đã rọi sáng tâm hồn của tôi.
Lời và nhạc: TM

Từ những giọt pháp đầu tiên
Con được người cha hiền dìu dắt
Để con biết yêu cả những điều nhỏ nhặt
Bởi lời người rọi sáng trái tim con
Người dạy cho con niềm tin kính Thế Tôn.
Người dạy cho con tình yêu quê hương đất nước
Người giúp con tin sâu, hiểu được
Đạo làm người, đạo hiếu làm con.
Mãi trong lòng con, một mong muốn mỏi mòn.
Được gặp người, dâng lên lòng tôn kính
Mãi trong lòng con, một niềm tin cương định
Quyết tìm về, nương tựa Phật Pháp Tăng
Mãi muôn đời sau, trong muôn kiếp vĩnh hằng
Nguyện hiến dâng, độ sinh không ngừng nghỉ.

Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

TẠI SAO CUỘC ĐỜI ĐẦY ĐAU KHỔ? -GIÁ TRỊ CỦA KHỔ ĐAU.

GIÁ TRỊ CỦA KHỔ ĐAU.

Khi gặp một người nghèo, thì trong tâm của chúng ta khởi lên ý nghĩ muốn giúp họ, có thể chúng ta chưa giúp được, vì chúng ta còn nghèo, nhưng một niệm khởi lên cũng gieo được cái nhân lành.

Chính những điều đau khổ của cuộc đời, chính những điều bất như ý giữa cuộc đời, là chỗ chúng ta gây dựng công đức. Cho nên biểu tượng Phật là hoa sen mọc lên từ bùn là vậy.

Chính trong đau khổ cuộc đời mà điều thiện được xuất hiện, chính trong những cái khốn khó, những điều bất như ý, những nghịch cảnh, mà sự giác ngộ đã vượt thoát. Nếu cuộc đời bình yên quá, không có gì khiến con người đau khổ, thì không cần ai phát tâm bồ đề, không ai có lý tưởng tu hành giải thoát thành Bồ Tát, thành Phật được. Và chính nơi nhưng người chưa biết đạo là chỗ mà Phật tử phải phát đại nguyện Bồ Tát.

(Kinh Kim Cang luận giải Trang 330 - TT Thích Chân Quang)

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Thành Phố Hải Phòng - Khoảng Lặng và Bình Yên

Khoảng lặng trong lòng thành phố Hải Phòng. -

Khoảng lặng trong lòng thành phố Hải Phòng. -

Chiều hôm đó, hắn đi làm về, cũng như thường ngày nhưng hôm nay chỗ làm có một số việc phát sinh, khiến hắn cảm thấy một chút phiền muộn và mệt mỏi

Hắn định không đến chúng thanh niên, nhưng một sự thôi thúc sâu kín nào đó trong tâm hồi đã kéo đôi chân hắn. Trên đường đi, hắn lại cảm giác háo hức vì đây là lần đầu tiên, không biết mọi người trông như nào, sinh hoạt ra sao?

Đến cửa Chùa, trời cũng đã tối, ánh đèn hắt qua những tàn lá. Ngoài sân rất đông các bạn trẻ đang tập Vịnh Xuân Quyền, say mê tập niêm thủ, bạn thì đánh gậy, bạn thì đánh một bài quyền, tất cả nơi họ, lại thấy một sức sống mới.
Bước trên thềm đá, lời kinh bắt đầu nghe rõ hơn, mỗi bước chân lại thêm ấm lại,

Xin cho con mãi mãi
Lòng thương yêu không cùng,
Trải thế giới Tam-thiên,
Đến chúng sinh vô tận.

Ngoài chánh điện, dưới đất, từng đôi dép, đôi giày được các bạn xếp ngay ngắn. Bước vào trong, càng ngạc nhiên hơn khi thấy quá nhiều gương mặt sáng đều rất trẻ. Trong tà áo tràng cách điệu có nét hiện đại, tất cả đều trang nghiêm, thanh tịnh, hát theo lời kinh

Xin cho khắp muôn loài
Sống yên lành bên nhau,
Không ganh ghét giết nhau
Không chiến tranh oán thù

Lặng lẽ quỳ trước Phật, chợt nhớ đến lời của một người Thầy “Hạnh Phúc là được quỳ dưới chân Phật”, khi nghĩ đến điều đó, sự phiền muộn trong lòng lại tan biến, một niềm vui nhỏ bé trong lòng đã chiếm chỗ.

Bao năm qua, không biết đôi chân này đã đi trên bao nhiêu con đường. Hôm nay, cũng đôi bàn chân ấy, cũng lại bước lên một con đường khác, con đường hướng về phía mặt trời, và trên con đường đi, hắn lại thấy mình đã có nhiều lỗi lầm, mặc dù trước đó, thấy mọi thứ đều rất thật, rất đúng.

Một người Thầy đã khéo léo đưa những lời kinh bình dị, dễ hiểu bay bổng truyền cảm trên từng nốt nhạc, như một bản Thánh Ca có sức ấm áp làm lay động tâm hồn bao người nghe.

Ôi tội lỗi chập chùng
Vây kín cả tâm con
Dù tha thiết ăn năn
Nhưng khó trừ diệt được
Cúi xin mười phương Phật
Soi sáng cả lòng con.

Trong Kinh Kim Cang luận giải có đoạn:

Không thể cân đo trí tuệ một người bằng lời nói, mà chính bằng cuộc sống của những người xung quanh ảnh hưởng bởi chính họ

Giờ này, tôi ở đây, quỳ dưới Phật đài, cùng huynh đệ hát (tụng) lời Kinh Khấn Nguyện thì ở ngoài kia, ngay sát thôi, một người bạn thầm lặng vẫn đứng ngoài hiên chùa, quan sát từng bước đi của Huynh Đệ mà giờ tôi mới biết. Suốt mấy năm qua, người bạn ấy trong trang phục của võ sinh, nhưng đã khiến biết bao người biết đạo, trong đó có tôi, và tôi thấy biết ơn người bạn ấy, cũng như các huynh đệ khác trong chúng, những người bạn thầm lặng.

Sau giờ ngồi Thiền, thiền hành, buổi sinh hoạt khép lại với những động tác tập khí công thật sảng khoái và dễ chịu, và dư âm ấy còn kéo dài vào cả tận giấc ngủ đêm hôm ấy.

Chiều hôm đó, hắn đi làm về, cũng như thường ngày nhưng hôm nay chỗ làm có một số việc phát sinh, khiến hắn cảm thấy một chút phiền muộn và mệt mỏi
Hắn định không đến chúng thanh niên, nhưng một sự thôi thúc sâu kín nào đó trong tâm hồi đã kéo đôi chân hắn. Trên đường đi, hắn lại cảm giác háo hức vì đây là lần đầu tiên, không biết mọi người trông như nào, sinh hoạt ra sao?
Đến cửa Chùa, trời cũng đã tối, ánh đèn hắt qua những tàn lá. Ngoài sân rất đông các bạn trẻ đang tập Vịnh Xuân Quyền, say mê tập niêm thủ, bạn thì đánh gậy, bạn thì đánh một bài quyền, tất cả nơi họ, lại thấy một sức sống mới.
Bước trên thềm đá, lời kinh bắt đầu nghe rõ hơn, mỗi bước chân lại thêm ấm lại,
Xin cho con mãi mãi
Lòng thương yêu không cùng,
Trải thế giới Tam-thiên,
Đến chúng sinh vô tận.