Đừng bỏ lỡ ước hẹn với cuộc sống
Tôi khó có thể
quên được cảm xúc khi đọc xong cuốn ‘Ước hẹn với sự sống’ của Thầy Thích
Nhất Hạnh, bởi ngay lúc ấy tôi đã thấy mình có ước hẹn với cuộc đời và
mình quả là may mắn khi nhận ra điều đó. Hôm nay, xin chia sẻ với các
bạn những ước hẹn ấy trong một ngày của tôi.
Ước hẹn với cuộc sống
Sống trong giây phút hiện tại. Sẽ thật
là tuyệt khi bạn nhận ra điều này. Phần lớn thời gian của đời sống hàng
ngày chúng ta không có mặt, không thực sự sống trong giờ phút của hiện
tại. Không có mặt, không thực sự sống bởi chúng ta bị ám ảnh về quá khứ,
mơ tưởng đến tương lai và lo lắng cho hiện tại. Có lẽ bạn không tin?
Bạn đang làm việc nhưng lại nghĩ đến trận bóng với anh em, bạn bè vào
lúc 5h chiều, hay buổi hẹn hò nhậu nhẹt vào tối thứ bảy tuần tới; bạn
đang ăn trưa nhưng lại lo lắng cho công việc chưa hoàn thành, dự án đang
bê trễ trong khi đang có chuyện không vui với bạn gái và chẳng thấy
ngon miệng chút nào; bạn đi chơi xa nhưng lại nghĩ về người yêu cũ, hay
nhớ lại những chuyện buồn đã qua, có khi từ rất lâu … Hãy thử kiểm
nghiệm lại nhé! Đó chính là việc mất chánh niệm. Ý thức được mình đang
sống, mình đang có mặt, đang tiếp xúc với sự sống trong từng giây, từng
phút của hiện tại, đó là chánh niệm. Bởi vậy, chánh niệm chính là sức
mạnh, là nguồn năng lượng của sự tu tập giúp đưa ta trở về với sự sống,
để ta có mặt bây giờ và ở đây.
Khi chúng ta thất niệm, mọi thứ đều
không có mặt, ta sống mà như không sống, không ý thức được mọi thứ đang
diễn ra xung quanh và một ngày trôi qua rất nhanh mà không để lại điều
gì trong bạn ngoài sự mệt mỏi, lo âu và bạn chỉ mong mau chóng được đặt
lưng để ngủ. Như vậy làm sao bạn nhận ra được những ước hẹn với sự sống?
Khi có chánh niệm, dường như mọi thứ như
ngưng lại, và bạn có mặt để nhận biết cái đẹp của sự sống. Đó là thời
khắc bầu trời xanh thẳm và nắng lên nhẹ, đó là sự tươi mát của làn nước
từ vòi tưới hoa, là hàng cây rụng đầy lá vàng, là nụ cười trong veo của
một thiếu nữ … Ngày trước, vào những ngày hè, tôi có một thú vui là nằm
trên lan can tầng hai để ngắm trăng. Ánh trăng ngày rằm sáng vằng vặc,
tròn vạnh, trong veo, như tỏa ra một thứ gì đó êm dịu khiến tôi rất dễ
chìm vào giấc ngủ, cũng may có những con muỗi luôn cảnh báo. Tôi tự cười
với mình khi nghĩ lại những lần ấy, có gì đó rất thơ mộng. Nhưng giờ
tôi không ngắm trăng như thế nữa. Tôi không còn chìm vào trong những
liên tưởng êm dịu và thơ mộng ấy, tôi ngắm trăng và chỉ biết ngắm, không
nhận xét, không suy nghĩ và xác nhận trong tâm rằng tôi đang có mặt và
trăng cũng đang có mặt. Vậy đấy! Thế mà đến giờ tôi mới biết ngắm trăng,
mới biết ngắm trăng trong tỉnh thức là như vậy. Bạn đã bao lần ngắm
trăng như tôi thuở trước?



