Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Thơ: Dòng Sông
@Tạ Lương  & Trác  Mộc

Trên sông 2 thuyền lạ.
Cùng xuôi theo một dòng.
Đâu tiếng hò vang vọng
Nơi ráng chiều xa xăm.

Hỏi ai bên thuyền ấy.
Cùng đến bến chờ mong.
Hay vô tình tương ngộ.
Cho ta nặng cõi lòng...

Dòng đời có tựa như dòng sông?
Về nơi ấy, ta gặp thuyền đó?
Con sông kia, có như quán trọ?
Trăng náu mình, để khỏi lênh đênh.

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Tình.

Tình
@Trác Mộc & Tường Ngáp

Nhiều khi nói vô tình
Nhưng làm thành cố tình
Là bởi vì DỤC Tình
Nhiều anh rất chung tình
Nhưng rất hay thất tình
Tại gặp em Đa Tình
Ta tìm tấm chân tình
Lại ra lũ bạc tình

Tại mình không Thật Tình.

THẾ.

Thế
@: Trác Mộc

Nhiều khi nhìn như THẾ
Nhưng nó không phải THẾ?
Nhiều khi nhìn như THẾ
Nó lại là như THẾ

Nhiều khi nói như thế
Nhưng làm không như THẾ
Nhiều khi nói như THẾ
Nó lại làm như THẾ

Biết Thế mới là THẾ
Không biết mới như THẾ
Thế mới là nhu THẾ.

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Hải Phòng Sáng chớm Đông




Sáng nay gió mùa về, khe khẽ lạnh. Trên đường đưa Tường Vi đi học, Bố chỉ mau chóng thật nhanh, đến chỗ làm, cầm trong tay một ly trà nóng, ấm áp

Thoáng lướt FB, thấy hình ảnh đầu tiên là Hồ Gươm nhẹ. Một chút cảm xúc tựa 2 bài thơ

Người luôn trong ta

Lá bàng rơi về đâu trong ta
Mặt hồ lặng xa xa
Gió tiễn thu miên man
Sương lặng trùm không gian
Cánh chim nào lươt qua
Hồ gươm sương trắng xóa
Cô đơn, thấy có ta
Đường về nhà còn xa
Nơi đó có cỏ hoa
Đông đi, xuân chan hòa
Nắng khẽ chiếu hiền hòa
Én lượng về hoan ca
NGƯỜI sẽ luôn trong ta
Lau nước mắt nhạt nhòa
Lòng không còn cô đơn
Ngập tràn hạnh phúc


Thu đã qua

Thu đã qua rồi anh thấy không?
Đón lạnh đầu Đông đến se lòng....
Sáng nay Hà Nội mưa lạnh giá
Ghễ cũ bên hồ đứng lặng trông

Mặt hồ phẳng lặng sầu mênh mông
Sương đưa theo gió, chút bềnh bồng
Thu vàng theo lá, Đông cô tịch
Cây buồn sơ xác, uốn cong mình

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

Đường Về Nhà - River flows in you

Một cảm giác cô đơn trong cuộc đời, không phải vì cô đơn trong tình ái. Một cảm giác cô đơn nhẹ nhàng trên con đường về nhà, không thể có ai đi cùng, trên con đường này chỉ có ta, nỗ lực bước trên con đường đó

Cảm xúc được dâng lên mạnh hơn khi nghe bản nhạc piano "River flows in you"  huyền thoại Shungha với những ngón tay phiêu nhẹ trên phím đàn. 

 
Chiếc lá sẽ rơi về đâu?
Dòng nước trôi mãi xa
Những nốt nhạc miên man
Trôi bồng bềnh trong không gian
Phím đàn nào khẽ lướt qua
Trong cô đơn, thấy chỉ có ta.
Đường còn dài và rất xa
Vì ta biết đường về nhà
Nơi đó có cỏ hoa
Ánh sáng sẽ chiếu chan hòa
Tiếng chim hót hoan ca
Đức Phật sẽ luôn trong ta
Sẽ không còn nước mắt nhạt nhòa
Lòng không còn cô đơn
Ngập tràn hạnh phúc.

River flows in you.



Hiểu thêm về Ngũ Uẩn

Trong môn Tâm Lý Học ngày nay, Thân không được coi là Tâm và tách rời. Nhưng cách đây 2.500 năm, Đức Phật đã xếp Thân (sắc thân) vào Tâm qua giáo lý Ngũ Uẩn (Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức)

Khi ta đau đớn, tinh thần khó chịu (thân tác động vào tâm) và
Khi Tâm đau đơn, thân xác tiều tụy (tâm tác động vào thân)

1. Sắc: là thân xác này.
2. Thọ: nơi phụ trách các cảm xúc (vui, buồn, hờn, ghét, giận...). Bản chất của Thọ là "Tránh khổ tìm vui"
3. Tưởng: nơi Tâm phụ trách về hình ảnh, âm thanh, mùi vị
4. Hành: Nơi phụ trách các mong muốn sâu thẳm nhât của con người "TÔI MUỐN", tại nơi đây phần Hành luôn luôn làm việc, kể cả khi ta ngủ (chỉ là phần Thức Ngủ, phần Hành hoạt động nhẹ hơn). Nơi đây là hang ổ của Bản ngã trú ngụ, và bản chất của Hành luôn làm cho ta có suy nghĩ "Ham sống, Sợ chết"
5. Thức: là cái biết của con người

Để hiểu thêm về Tâm, Ngũ Uẩn, chúng ta thử ví dụ sau xem đoạn nào là Sắc, Tưởng, Hành, Thức nhé.

ví dụ:
Trời về đêm, se lạnh, hương hoa sữa ngạt ngào, hình bóng em lại trở về trên con phố cũ. Tôi muốn thời gian quay lại...Nhớ Em!

Ở trên, nếu phân tích theo ngũ uẩn, cả 5 uẩn, đều hiện diện
- Se lạnh: ta thấy lạnh (sắc thân)
- Trời về đêm: chính là cái biết, biết trời đang về đêm >> đây thuộc về Hành THỨC
- Hương hoa sữa ngạt ngào, (mùi vị), hình bóng em (hình ảnh)..TƯỞNG Uẩn
- Tối muốn (động từ) ...Hành Uẩn
- Nhớ em (một trạng thái của Ái); Thọ Uẩn

Qua ví dụ nhỏ trên, nếu hiểu sâu về ngũ uẩn, mới thấy đa số con người chúng ta bị Thọ Uẩn chi phí (Tránh khổ, tìm vui). Dù ta có học nhiều đi bao nhiêu, khi nhớ lại vẫn chỉ là Tưởng Uẩn.

Khi ta chịu khó Ngồi thiền, niệm Phật, Tâm được chuyên nhất, tỉnh thức ..(đưa tâm tập trung vào Thức Uẩn)
.....
Do kiến thức còn hạn hẹp, nhiều dòng chia sẻ không tránh khỏi ý kiến cá nhân. Mong các bạn chỉ giúp và cùng nhau tinh tấn.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Xuân, Hạ, Thu, Đông


Nhiều khi thèm muốn được ai nói Pháp cho nghe, chí ít cũng mong có bạn để chia sẻ Pháp, cùng nhau tiến bộ ĐẠO TÂM
Sư Phụ nói, nếu con người ta lấy TIỀN làm trọng, thì khi gặp người sẽ để ý đến quần áo, giầy dép, điện thoại ...loại gì. Nếu người đó có tiền thì được "nể" một chút nhưng vẫn có phần bị ganh ghét. Còn người lấy Tâm làm trọng, phàm làm việc gì cũng dùng đạo nhãn để quán chiếu mà thấy thương cho những kẻ có tiền mà tha hóa đạo đức

Mình dần chán ghét cảnh rủ nhau bia rượu, nhậu nhoẹt cười nói vô bổ, vừa hại THÂN vừa hại TÂM.
Lúc đang còn xuân trẻ, trí tuệ vẫn sáng, đến với Phật pháp đã khó. Nếu đợi về già, da nhăn nheo, đầu óc lú lẫn thì Niệm Phật còn có ích gì?

Albert Einstein từng nói "Có hai thứ được coi là vô tận: Vũ trụ và sự ngu dốt của con người. Về phần vũ trụ thì tôi chưa tin lắm". 

Quả thực con người quá ngu dốt và sống buông thả khi nghĩ rằng chết là hết. .... .... 

Nhìn hàng cây, lặng lẽ như chào Thu đi 
Như ai đó trong heo may, rơi lệ úa. 
Nhìn đời xoay vòng "Xuân, Hạ, Thu, Đông" 
Như kiếp người, Luân Hồi "Sinh, Lão, Bệnh, Tử" 
Xót xa... 
~~~~~

Thu sắp qua rồi, Đông lại sang 
Lặng lẽ, nhìn ai đứng hai hàng? 
Heo may dài lệ, rơi vàng lá 
Xuân theo đàn én, Hạ lại sang.

Nhiều khi thèm muốn được ai nói Pháp cho nghe, chí ít cũng mong có bạn để chia sẻ Pháp, cùng nhau tiến bộ ĐẠO TÂM

Sư Phụ nói, nếu con người ta lấy TIỀN làm trọng, thì khi gặp người sẽ để ý đến quần áo, giầy dép, điện thoại ...loại gì. Nếu người đó có tiền thì được "nể" một chút nhưng vẫn có phần bị ganh ghét.
Còn người lấy Tâm làm trọng, phàm làm việc gì cũng dùng đạo nhãn để quán chiếu mà thấy thương cho những kẻ có tiền mà tha hóa đạo đức.

Mình dần chán ghét cảnh rủ nhau bia rượu, nhậu nhoẹt cười nói vô bổ, vừa hại THÂN vừa hại TÂM.

Lúc đang còn xuân trẻ, trí tuệ vẫn sáng, đến với Phật pháp đã khó. Nếu đợi về già, da nhăn nheo, đầu óc lú lẫn thì Niệm Phật còn có ích gì?

Albert Einstein từng nói "Có hai thứ được coi là vô tận: Vũ trụ và sự ngu dốt của con người. Về phần vũ trụ thì tôi chưa tin lắm". Quả thực con người quá ngu dốt và sống buông thả khi nghĩ rằng chết là hết.
....
....
Nhìn hàng cây, lặng lẽ như chào Thu đi
Như ai đó trong heo may, rơi lệ úa.
Nhìn đời xoay vòng "Xuân, Hạ, Thu, Đông"
Như kiếp người, Luân Hồi "Sinh, Lão, Bệnh, Tử"
Xót xa...
~~~~~

Thu sắp qua rồi, Đông lại sang
Lặng lẽ, nhìn ai đứng hai hàng?
Heo may dài lệ, rơi vàng lá
Xuân theo đàn én, Hạ lại sang.