Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Cám ơn Đời có Phật

Sau khi Đức Phật ngồi Thiền định 49 ngày, giác ngộ dưới gốc cây Bồ Đề. Ngài tìm năm anh em Kiều Trần Như. Bài pháp đầu tiên mà Phật thuyết cho năm anh em chính là bài Tứ Diệu Đế. Vì vậy,
Nếu ai đó chưa từng nghe TỨ DIỆU ĐẾ (KHỔ, TẬP, DIỆT, ĐẠO) thì chưa phải là đệ tử Phật.
Mình đã từng đọc cách đây hơn 1 năm, nhưng lúc đó vẫn còn mơ hồ. Nhưng gần đây khi được nghe Thầy giảng hiểu và vỡ ra rất nhiều. Cuộc đời con người tóm tắt lại không ngoài hai chữ tránh “KHỔ” tìm “VUI”.
Dù đó là ước mơ nhỏ bé hay lớn lao đến đâu, cũng không ngoài hai chữ Khổ và Vui.
Trong một buổi hội nghị các nhà khoa học hàng đầu thế giới, top của top, có hàng ngàn người dự. Nhưng chỉ có hơn mười người hiểu được thuyết tương đối của Albert Einstein. Do vậy, học Phật Pháp rất khó, rất cần sự tâm huyết và không nản chí.

Chúc mọi người có duyên lành nghe được Tứ Diệu Dế và hiểu được pháp của Phật dạy.

Một cảm giác khi nghe xong Khổ ĐẾ (TỨ DIỆU ĐẾ) và nhìn hàng cây

Hàng cây dài song song
Như khổ vui trong lòng
Biết bao giờ mới gặp
Nhưng từ khi được thắp
Ánh sáng của tình yêu
Lòng ta biết thương nhiều
Cám ơn Đời có Phật

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Buồn ơi, ta xin chào mi

Thọ cảm – Khổ & Vui.
Cảm xúc của con người thì có hàng nghìn trạng thái. Riệng về Ái (Yêu) Thọ uẩn đã giữ nhiều mức độ (Yêu, thích, quý, mến, thương, ….) như ta quý một người bạn, thương một con cún, Yêu một người…
Thọ cảm (thọ uẩn) là một “màn hình” hiện thị quá tinh xảo những cảm xúc của con người. Không những hiện thị, mà Thọ cảm còn quay lại chi phối phần Hành (được hiểu như bo mạch, chip trong máy tính).
Thọ cảm có thể phá nát Sắc Thân (tiều tụy, mòn úa., …) nặng hơn là phá nát Hành uẩn (gây ra tình trạng thần kinh, vì thông tin bị xử lý sai lệch)
Mỗi vấn đề, giống như một bông hoa, ta có thể nhìn từ nhiều hướng. Mình chọn hướng nhìn sao cho THẤY ĐẸP nhất.
Cũng là một cuốn sách, nhưng theo năm tháng, ta lại có hướng nhìn mới hơn về nó. Một bản nhạc cũng vậy, khi ta còn đang yêu say đắm, thì hướng nhìn của ta toàn là Tình ái.
Chiều qua, tình cờ nghe lại nhạc phẩm “Buồn ơi, ta xin chào Mi” của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9, mình may mắn lại thấy được đạo lý “Khổ Đế” trong đó. Khi ta quá thương ái một thứ gì đó, tùy theo mức độ nhiều hay ít mà Khổ đau cũng sẽ đầy hay vơi.

Buồn ơi ta xin chào mi
Khi người yêu ta đã bỏ ta đi
Buồn ơi ta xin chào mi
Khi tình yêu chấp cánh bay đi

Buồn ơi ta đang lẻ loi
Buồn hỡi ta đang đơn côi
Buồn ơi hãy đến với ta
Để quên chuyện tình xót xa

Nếu trên đường tình ta lẻ loi một mình
Thì trên đường đời ta có mi buồn ơi! ...
Buồn ơi thế nhân là thế
Sao người yêu vẫn mãi say mê

Buồn ơi yêu đương là thế
Sao tình ta mãi mãi đam mê
Người yêu cho ta niềm đau
Buồn hỡi cho ta quên mau
Buồn ơi hãy đến với ta
Để quên chuyện tình xót xa...

Thiên thần nhỏ của tôi (06/10/2013)

Thiên thần nhỏ

Thơ: Trác Mộc


Thiên thần nào nhỏ nhỏ
Có chiếc giày xinh xinh
Mặc chiếc váy trắng tinh
Phù dâu ngày cưới Bác
Gió mùa thu reo mát
Bàn chân nhỏ nhịp nhàng
Bước trên con đường làng

Mẹ nhìn cười vui mãi.



Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Chúng ta nghèo đến mức nào?


Sưu Tầm
Chúng ta nghèo đến mức nào
Sưu Tầm
Một hôm, tại một gia đình giàu có, người cha quyết định đưa con trai mình tới một vài nơi ở ngoại thành, để xem mọi người nhất là nông dân có thể nghèo đến mức nào.

Họ đến vùng ngoại ô yên bình và trả một ít tiền để thuê nhà trọ của một người nông dân, mà người cha cho rằng thuộc số những người nghèo nhất xã hội.

Khi về đến nhà, người cha hỏi:
-Bây giờ con có thể hình dung ra rằng một con người có thể nghèo đến mức nào rồi chứ?
-Vâng ạ
-Thế con học được gì từ chuyến đi?
-Có ạ!_ người con đáp_ Con nhìn thấy rằng chúng ta có một con thú cưng, còn họ thì có nhiều chó, lợn, gà thật vui vẻ. Chúng ta có một bể bơi nhỏ xíu trong vườn, còn họ thì có cả dòng suối, song thật lớn. Chúng ta phải trả tiền để mua đèn trong nhà, còn họ có cả một bầu trời sao vào buổi tối. Chúng ta xây sân trong chỉ vỏn vẹn trước nhà, còn họ có cả một chân trời. Chúng ta có một mảnh đất nhỏ để xây nhà mà sống, còn họ có những cánh đồng rộng mênh mông. Chúng ta phải mua rau và cây cảnh, còn họ tự trồng được. Chúng ta phải xây những bức tường bao quanh tài sản của chúng ta để bảo vệ chúng ta, còn họ có những người bạn bảo vệ nhau.
-Cảm ơn cha đã cho con thấy chúng ta nghèo đến mức nào!
Một hôm, tại một gia đình giàu có, người cha quyết định đưa con trai mình tới một vài nơi ở ngoại thành, để xem mọi người nhất là nông dân có thể nghèo đến mức nào.

Họ đến vùng ngoại ô yên bình và trả một ít tiền để thuê nhà trọ của một người nông dân, mà người cha cho rằng thuộc số những người nghèo nhất xã hội.

Khi về đến nhà, người cha hỏi:
-Bây giờ con có thể hình dung ra rằng một con người có thể nghèo đến mức nào rồi chứ?
-Vâng ạ
-Thế con học được gì từ chuyến đi?
-Có ạ!_ người con đáp_ Con nhìn thấy rằng chúng ta có một con thú cưng, còn họ thì có nhiều chó, lợn, gà thật vui vẻ. Chúng ta có một bể bơi nhỏ xíu trong vườn, còn họ thì có cả dòng suối, song thật lớn. Chúng ta phải trả tiền để mua đèn trong nhà, còn họ có cả một bầu trời sao vào buổi tối. Chúng ta xây sân trong chỉ vỏn vẹn trước nhà, còn họ có cả một chân trời. Chúng ta có một mảnh đất nhỏ để xây nhà mà sống, còn họ có những cánh đồng rộng mênh mông. Chúng ta phải mua rau và cây cảnh, còn họ tự trồng được. Chúng ta phải xây những bức tường bao quanh tài sản của chúng ta để bảo vệ chúng ta, còn họ có những người bạn bảo vệ nhau.
-Cảm ơn cha đã cho con thấy chúng ta nghèo đến mức nào!

Tại sao chúng ta sợ BÓNG TỐI? - Bóng đêm thuần khiết

Hồi nhỏ xíu, mình rất sợ bóng tối. Lớn dần ít sợ hơn và bây giờ thì gần hết sợ. Tâm hồn trưởng thành hơn một chút xíu, nghĩ lại, lúc còn nằm trong bụng Mẹ, bóng tối là một che trở và ấm áp, một bóng tối thuần khiết, có lời yêu thương, có nhịp đập nhẹ nhàng trái tim của mẹ, bao yêu thương mẹ nâng niu xíu, được ôm ấp, bao bọc một linh hồn nhỏ bé.
Nhưng không hiểu sao AI cũng có tâm lý sợ BÓNG TỐI? Bóng Tối đáng sợ thế ư?
Tại sao lại thế? Các bạn cùng chia sẻ cảm xúc của các bạn nhé. Về phần mình, mình sẽ góp vui bằng một câu truyện ngắn “Cổ Tích về Bóng Đêm”.

Cổ tích về Bóng Đêm
Hạnh Nguyễn
Hồi  nhỏ xíu, mình rất sợ bóng tối. Lớn dần ít sợ hơn và bây giờ thì gần hết sợ. Tâm hồn trưởng thành hơn một chút xíu, nghĩ lại, lúc còn nằm trong bụng Mẹ, bóng tối là một che trở và ấm áp, một bóng tối thuần khiết, có lời yêu thương, có nhịp đập nhẹ nhàng trái tim của mẹ, bao yêu thương mẹ nâng niu xíu, được ôm ấp, bao bọc  một linh hồn nhỏ bé.
Nhưng không hiểu sao AI cũng có tâm lý sợ BÓNG TỐI? Bóng Tối đáng sợ thế ư?
Tại sao lại thế? Các bạn cùng chia sẻ cảm xúc của các bạn nhé. Về phần mình, mình sẽ góp vui bằng một câu truyện ngắn “Cổ Tích về Bóng Đêm”.

Cổ tích về Bóng Đêm
Hạnh Nguyễn

Ngày xưa, xưa thật là xưa, khi Bóng Đêm chiếm toàn bộ trái đất, Bóng Đêm tự cho mình là độc tôn, là duy nhất.

Thời gian dần trôi, bên cạnh Bóng Đêm còn có Ánh Sáng mặt trời, Ánh Sáng của những vì sao le lói. Bóng Đêm bây giờ không là duy nhất nữa. Phải chia sẻ khoảng không gian sống cho một kẻ có tên là Ánh Sáng. 

Thế là Bóng Đêm rất ghét Ánh Sáng, ghét nhiều đến nỗi, Bóng Đêm chẳng thèm để ý đến Ánh Sáng nữa. Hễ ở đâu có Ánh Sáng thì Bóng Đêm quay lưng đi, chẳng cần nhìn làm gì, chẳng cần tiếp xúc với cái luồng sáng chói chang ấy.

Bóng Đêm là thế, có gì đó cô độc và lạnh lùng, vì muôn loài bây giờ chỉ thích Ánh Sáng thôi. Muôn loài vui chơi, đùa giỡn, sinh hoạt và lao động cùng Ánh Sáng. Còn khi Bóng Đêm đến, muôn loài chỉ muốn ngủ hoặc ngồi nhìn ngắm mà chẳng hề vui đùa với Bóng Đêm. Thế là đêm thật buồn, thật cô độc và lạnh lẽo. Từ khi Ánh Sáng xuất hiện, Bóng Đêm ghét Ánh Sáng, giận Ánh Sáng lắm, giờ đây Bóng Đêm tuyệt giao hổng thèm chơi với Ánh Sáng luôn và cũng chả thèm chơi với muôn loài. Mặc kệ, Bóng Đêm sẽ một mình lặng lẽ, sẽ chỉ chơi đùa, cô độc một mình Bóng Đêm thôi.

Một ngày mưa, khi Ánh Sáng bắt đầu le lói, cho đến khi tàn hẳn, thì mưa vẫn cứ rơi rơi hoài, chả hiểu nước đâu mà lắm thế. Đợi khi Ánh Sáng khuất xa, Bóng Đêm bước ra trong màn mưa đêm ảm đạm như thế, loanh quanh phủ đầy vạn vật, đột nhiên Bóng Đêm nghe tiếng khóc của một đứa trẻ...

Bóng Đêm chẳng quan tâm, ừ thì thế nào đứa bé ấy cũng đang khóc vì đang sợ Bóng Đêm đó sao. Cũng có thể nó khóc vì Ánh Sáng bỏ đi đấy, vì cả cơn mưa hôm nay. Bóng Đêm lầm lì ngắm nhìn đứa bé đang ngồi khóc ấy, sao mà đứa trẻ ấy cô độc thế nhỉ, đêm tối mà khóc thì chắc đi lạc rồi, chắc vì cả lạnh nữa, đêm thì bao giờ cũng lạnh mà. Mãi suy nghĩ vẩn vơ về đứa bé, Bóng Đêm không biết đứa bé đang nhìn mình chăm chăm. Đây là lần đầu tiên có người dám nhìn Bóng Đêm, làm sao mà nhìn thấy được, làm sao nhìn khi xung quanh Bóng Đêm chỉ đặc một màu đen đáng sợ. 

Bóng Đêm quát:

- Không sợ đêm tối sao mà nhìn ta, ngươi đang khóc vì Ánh Sáng bỏ ngươi lại đúng không? Vì luyến tiếc đúng không?

Đứa bé vẫn khóc, nhưng cố gắng nói rằng:

- Bóng Đêm chẳng đáng sợ đâu, mà cũng chẳng khóc vì Ánh Sáng, em ghét Ánh Sáng nên em mới khóc thế này, sao đêm tối không dài mãi ra, sao Bóng Đêm không là vinh viễn, em khóc vì đêm tối trời mưa và chẳng muốn về nhà, vì muốn ngồi mãi với Bóng Đêm thế này! Để khóc thoải mái hơn! 

Rồi chợt đứa bé la lớn "Ối", đứa bé đang chảy máu, chắc mưa tuôn xát vào vết thương. Bóng Đêm mủi lòng, bé thế kia mà sao nói thích đêm tối, lạ không. Có ai thích Bóng Đêm bao giờ?

Bóng Đêm đến bên cạnh đứa bé, nhìn vết thương, nhìn những giọt nước mắt nhỏ nhoi giữa màn mưa lạnh. Ôm đứa bé vào lòng, Bóng Đêm im lặng.

Đứa bé bắt đầu thút thít và nói:

- Em không muốn trời sáng, vì không muốn mọi người nhìn thấy vết thương trên người em, em ghét Ánh Sáng vì Ánh Sáng làm mọi người chê cười em, trong Ánh Sáng em phải không được khóc, khóc thì bị chê cười, chế nhạo, xấu hổ lắm. Trong Ánh Sáng em phải cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng em vẫn chỉ là đứa trẻ thôi mà... Chẳng có điều gì của Ánh Sáng làm em vui cả. Trong Ánh Sáng người ta sẽ dễ dàng nhận ra em và mang cho em nhữngg vết thương lớn nhỏ, mà thế thì, mẹ sẽ nhìn thấy, mẹ sẽ đau lòng lắm.

À, Bóng Đêm hiểu rồi, Ánh Sáng làm lòng đứa bé đau đớn, nên nó cần đêm tối để giấu mình. Khi bị tổn thương thì nó trốn vào một góc thật kín, thật tối, để không ai biết, không ai nhìn thấy, và dùng Bóng Đêm để an ủi sự yếu đuối của chính mình. Bóng Đêm trầm ngâm, không dưng Bóng Đêm thấy lòng mình buồn buồn, đứa bé khóc mãi thế này, đêm tối lạnh lắm, vết thưong sẽ đau hơn... Và rồi, lần đầu tiên Bóng Đêm nhớ đến Ánh Sáng. Muốn Ánh Sáng đến mau để đưa đứa trẻ này về, soi đường cho nó, soi rõ vết thương để mẹ nó chăm sóc.

Bóng Đêm dùng hết sức làm cho màn đêm dịu dàng hơn, để đứa trẻ nằm ngủ... rồi dùng cái cell phone mà Ánh Sáng cho (Ánh Sáng bảo có lúc ngủ quên thì gọi dậy, hoặc tiện liên lạc, Bóng Đêm mà thèm gì cái cell phone, nhưng giờ là lúc cần thiết).

- Alô, Ánh Sáng hả? Đừng ngủ nữa, đến ngay với Bóng Đêm!

Quái lạ thật, lần đầu tiên nghe giọng Bóng Đêm, gì mà dịu dàng thế, mà hiền nữa, đâu như Ánh Sáng, hay bị nói rằng giọng dở tệ, thì giọng Ánh Sáng buổi sáng phải khác buổi trưa, khác buổi chiều chứ đêm thì có một buổi thôi mà.

Ánh Sáng vội đến, mang luồng sáng le lói đến cạnh đứa bé, một chút ấm áp, xua cơn mưa kì quặc. Đứa bé khẽ co mình ngủ tiếp . 

Bóng Đêm nhìn Ánh Sáng nói:

- Hãy soi đường cho đứa bé về với mẹ, soi cho vết thương chảy máu kia khô lại và liền sẹo lại mau mau nghen.

Rồi Bóng Đêm từ từ quay lưng bỏ đi, Ánh Sáng nhìn theo và nói: 

- Là đứa trẻ thì được quyền có sự che chở, muôn loài vạn vật cũng thế. Đừng vì mình là Bóng Đêm, không ai trông thấy mà tưởng mình không cần che chở, hãy gọi cho Ánh Sáng khi đêm quá dài và lòng trống rỗng, ai cũng yêu Bóng Đêm cả, vì chỉ có đêm tối ngưòi ta mới biết yêu quí nhau hơn, đêm tối là ngọn nguồn của yêu thương. Con người ai cũng có một góc tối nào đó trong lòng mình, chính nơi này người ta biết làm sống lại những niềm vui của cuộc đời. Chẳng bao giờ Bóng Đêm cô độc cả, biết không?

Bóng Đêm im lặng, mường tượng như Bóng Đêm khóc, vì Ánh Sáng thấy từ khóe mắt Bóng Đêm có những giọt nước mắt rơi ra mà. Mà tại sao Bóng Đêm khóc thì có lẽ chỉ có Ánh Sáng biết mà thôi, những giọt nước mắt ấy long lanh trong những tia sáng ban mai. (Mà sau này người ta gọi những giọt nước mắt ấy là những giọt sương).

Buổi sớm ấy chung quanh đứa trẻ là những hạt sương đêm lấp lánh, rồi Ánh Sáng khẽ khàng hôn nhẹ, và lau khô những giọt nước mắt của Bóng Đêm. 

Và ngày nào cũng thế, hễ Bóng Đêm buồn và muốn khóc, Ánh Sáng sẽ lại đến và lau khô những giọt nước mắt ấy, để Bóng Đêm không còn cô đơn, buồn bã nữa.

Có những câu chuyện là ước mơ của chính người kể, và ai cũng mong muốn sau đêm tối ta sẽ được an ủi, yêu thương vào ngày hôm sau. Nếu muốn được an ủi, yêu thưong hãy sống chân thành với cảm xúc của chính mình.
Ngày xưa, xưa thật là xưa, khi Bóng Đêm chiếm toàn bộ trái đất, Bóng Đêm tự cho mình là độc tôn, là duy nhất.

Thời gian dần trôi, bên cạnh Bóng Đêm còn có Ánh Sáng mặt trời, Ánh Sáng của những vì sao le lói. Bóng Đêm bây giờ không là duy nhất nữa. Phải chia sẻ khoảng không gian sống cho một kẻ có tên là Ánh Sáng.

Dạ Ký

Dạ Ký .
Thơ: Tạ Lương. & Trác Mộc

Biết có mà chẳng có
Biết không mà chẳng không
Sao chẳng hề thoát khỏi
Luyến ái quấn cõi lòng...

Biết mộng chẳng phải mộng
Không mơ, mà vẫn mơ
Chút lòng vào vần thơ
Giật mình, thức trong mộng.
Dạ Ký .
Thơ: Tạ Lương.

Biết có mà chẳng có
Biết không mà chẳng không
Sao chẳng hề thoát khỏi
Luyến ái quấn cõi lòng...

Biết mộng chẳng phải mộng
Không mơ, mà vẫn mơ
Chút lòng vào vần thơ
Giật mình, thức trong mộng.

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Phương Pháp Tập Thiền đúng nhất- Tại sao phải Tập Thiền - Tập Thiền Có Lợi Ích gì? -


Hôm nay ta hạnh phúc, ngày mai có thể ta khổ đau
Hôm nay ta giàu có, ngày mai có thể ta thành nghèo đói
Hôm nay ta lành lặn, có thể ngày mai ta tật nguyền
Hôm nay ta có việc làm, có thể ngày mai ta thất nghiệp
Hôm nay người thương ta, ngày mai có thể người xa ta
Hoa nở, hoa tàn. Sự đời vô thường biến đổi nhưng nếu ai đó có Tâm Thiền Định thì có thể đi qua giông tố nhưng lòng vẫn thấy vui vẻ An Lạc, nụ cười hoan hỷ nở trên môi.

Có rất nhiều tài liệu về Thiền. Mình xin chia sẻ một bộ tài liệu do Thầy Thích Chân Quang Biên soạn và giảng rất kĩ lưỡng tỉ mỉ, mình đã thực hành gần 3 năm, thấy an toàn, khỏe mạnh, lòng thấy an vui và có Tâm hướng đến sự khiêm hạ.

Mình sưu tầm và gửi kèm cả bài giảng của Thầy (file mp3). Tài liệu này được trình bày rất khoa học và dễ hiểu.

Khi ta tập Thiền, ngồi kiết già, chân thấy đau đớn đó cũng là lúc ta trả Nghiệp. Càng chịu khó ngồi Thiền, ta trả Nghiệp được càng nhiều, kết hợp với làm công đức từ thiện, bố thí tạo Phước dần dần chân hết đau và Tâm sẽ được An Định và trí tuệ khai mở.

Quả thực ích lợi của việc tập Thiền là vô biên (có sức khỏe, vui vẻ, mạnh khỏe, sống mạnh mẽ nhưng vị tha, hài hòa...)

Mình là một người cũng rất bận rộn với công việc, gia đình thường ngày, nhưng đã copy file mp3 vào trong điện thoại và có thể nghe được mọi lúc mọi nơi lúc rảnh.

Ngày nay ở các nước phương tây, cuộc sống hối hả và gấp gáp, nhiều người bị stress và bế tắc trong cuộc sống và họ đã biết đến Thiền định, mặc dù điều này ở Châu Á là làm từ rất lâu rồi

Sống trong một xã hội văn minh, hiện đại, mà ai đó còn chưa biết việc tập Thiền định là một điều hết sức đáng tiếc.

Khi nghe được, đọc được tài liệu này cũng là Phước Quý của các bạn đã được các Chư Phật gia hộ.
Chúc các bạn tinh tấn và gặp nhiều Duyên lành

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

File mp3 + file word (Tài liệu về Thiền Học được trình bày khoa học và dễ hiểu)
Link 1: via 4Share
http://www.4shared.com/zip/qfPY_712ba/Thich_Chan_Quang_-_Giao_Trinh_.html
Link 2: via Docs.goole
https://drive.google.com/file/d/0B5f0tIBSVxxNRmRrMmFZMDQyRTQ/edit?usp=sharing
Link 3: via mediafire
http://www.mediafire.com/download/y5dyrzku979d11f/Thich+Chan+Quang+-+Giao+Trinh+Thien+Hoc+Full++mp3+%2B+word.zip